Nhà chọc trời “hết thời” ở Trung Quốc

Với độ khoảng 610 mét, tháp Thượng Hải (Shanghai Tower) nằm ở tỉnh thành cùng tên của Trung Quốc là tòa nhà cao thứ nhì nhân loại. Tọa lạc ngay bên cao ốc này là hai tòa nhà khác tuần tự chi hữu đoạt địa điểm thứ 9 và 19 nhân loại về độ cao, chia thành một “siêu giao hội” của những cấu trúc siêu cao có một không hai trên nhân loại.

Nhưng vấn đề độc nhất vô nhị, theo hãng tin Bloomberg, là tìm khách thuê: đến thời điểm ngày nay mới chỉ 60% quy mô của Shanghai Tower được thuê, và cũng mới chỉ 1/3 số khách thuê chuyển đến cao ốc này.

Bloomberg phản hồi, có thể nói những gì đang diễn ra ở Shanghai Tower cho thấy sự kết thúc của một kỷ nguyên. Những thử thách mà cao ốc này phải đối mặt đề đạt một số đổi thay lớn bây chừ trên hoạt động mua bán BĐS Trung Quốc, và quan yếu hơn là trong đẳng cấp sống và làm việc của từng lớp trí thức ở nước này.

Trong suốt hai thập niên, đường chân mây của Thượng Hải đã được xem là tượng trưng cho sự tạo ra và đương đại hóa kinh tế của Trung Quốc. Điều này hoàn toàn có chủ đích. Vào năm 1991, chính quyền Thượng Hải đơn vị cuộc thi kiến tạo một quận tài chính bên bờ sông. Bản kiến tạo giành thắng lợi bao gồm ba tòa nhà chọc trời thây mặt cho sự đi lên của quận tài chính Thượng Hải, và hơn nữa là của Trung Quốc.

Nếu Thượng Hải muốn một đơn vị tạo ra BĐS tư nhân triển khai một dự án như vậy vào thời điểm bây chừ, thì có nhẽ họ sẽ chẳng tìm được một đơn vị nào. Thị trường BĐS thương nghiệp của tỉnh thành này chẳng thể phục vụ một dự án như vậy.

Theo đơn vị CBRE Group Inc., đơn vị là nhà môi giới cho thuê Shanghai Tower, chỉ riêng trong quý 1 năm nay, hơn 600.000 mét vuông quy mô văn phòng mới đã được đưa ra hoạt động mua bán ở tỉnh thành này. Sắp đến, sẽ có thêm 850.000 mét vuông quy mô văn phòng nữa được bổ sung, trong khi giá cho thuê mặt bằng đang tình tiết theo chiều hướng đi xuống và quy mô văn phòng bị bỏ trống càng ngày càng tăng.

Đây là tình trạng tầm thường ở nhiều trong số những tỉnh thành lớn nhất của Trung Quốc.

Khoảng 46% trong tổng số các tòa nhà cao trên 150 mét đang được xây đắp trên nhân loại là ở Trung Quốc, cốt tử do các chính quyền địa phương muốn thi đua với đường chân mây của Thượng Hải (đúng như chính quyền Thượng Hải từng kì vọng). Trong những năm gần đây, chừng như tất cả các tỉnh thành lớn của Trung Quốc đều đeo đuổi mô hình trọng điểm tỉnh thành có mật độ hội tụ cao của các tòa nhà chọc trời.

Nhưng ngoài giá trị tượng trưng, mô hình này hầu như đã lạc hậu. Và các tỉnh thành của ngày mai ở Trung Quốc nhiều kỹ năng sẽ trông rất khác.

Một lý do ở đây là quá trình tỉnh thành hóa diễn ra như vũ bão của Trung Quốc đang tạo ra những tỉnh thành quá bao la, dẫn đến việc dân cư phải vận chuyển những quãng đường dài giữa nơi ở và nơi làm việc, theo đó làm giảm sức khỏe và hiệu quả kinh tế. Vào năm 2014, thời kì vận chuyển một chiều làng nhàng ở Bắc Kinh và Thượng Hải đã vượt quá mức 50 phút, dài hơn ở New York, trong khi những hành trình hai chiều mất 6 tiếng mỗi ngày không phải là chuyện hi hữu.

Các cuộc khảo sát liên tục cho thấy rằng quãng thời kì dài, bao gồm thời kì vận chuyển, là một lý do gây bất mãn ngày càng tăng trong từng lớp cần lao trí thức ở Trung Quốc. Còn đối với các đơn vị, sự trải rộng của tỉnh thành khiến họ gian khổ và tốn kém hơn trong việc kết nối với nguồn cần lao cấp thiết.

Có lẽ, một điều quan yếu hơn cả là các lề thói ở nơi làm việc đang đổi thay.

Những thế hệ già hơn đã được nuôi dạy để kiểm tra cao công việc trọn đời và sự định hình của một đơn vị lớn – đúng như dạng các đơn vị có khuynh hướng đặt văn phòng trong các cao ốc. Nhưng giới trẻ ở Trung Quốc, và nhiều nơi khác trên nhân loại, lại đeo đuổi những công việc tạm, những thời cơ bán thời kì, và ý thức doanh nhân.

Bên cạnh đó, môi trường làm việc san sẻ đang càng ngày càng trở thành phổ quát. Việc lôi cuốn những cần lao trẻ, ít giàu hơn – những người thường sống cách xa những khu trọng điểm đắt đỏ – là một thử thách càng ngày càng lớn đối với các đơn vị lớn. Tương tự, việc tạo ra kiểu môi trường làm việc mới mẻ để lôi cuốn cần lao trẻ cũng là việc khó trong một cao ốc văn phòng truyền thống.

Giải pháp của Chính phủ Trung Quốc đối với những vấn đề này là hạn chế dân số của những tỉnh thành lớn nhất, và khuyến khích việc tạo ra các tỉnh thành vệ tinh xung quanh những trọng điểm tỉnh thành truyền thống.

Những tỉnh thành vệ tinh này, về lý thuyết, sẽ có công dụng khác nhau (sinh sản, phục vụ, hành chính) và có mật độ dân số thưa hơn. Các tỉnh thành vệ tinh sẽ được kết nối bằng đường sắt tỉnh thành vận tốc cao (cao gấp khoảng 4 lần so với tàu điện ngầm), giúp tránh tạo ra một nhà ga trọng điểm đông đúc. Với sức ép đối với các khu trọng điểm giảm xuống, thì nhu cầu xây đắp những tòa nhà cao hơn cũng giảm theo.

Hồi 04 tuần 4, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tuyên bố rằng Chính phủ nước này sẽ xây đắp một tỉnh thành mới nhằm hút bớt dân số và các đơn vị khỏi khu vực trọng điểm đông đúc của Bắc Kinh. Thành phố này, theo ông Tập, sẽ trở thành một mô hình tạo ra tỉnh thành cho cả nghìn năm sau.

Về căn bản, các siêu cao ốc không hề có trong kế hoạch này. Bởi vậy, Shanghai Tower có nhẽ sẽ không cần phải lo bị “qua mặt” về chiều cao.

Những tòa nhà chọc trời mọc lên như nấm trên khắp nhân loại

Theo An Huy

VnEconomy